Chị dậu bán chó

Tắt đèn

Cmùi hương I Chương thơm II Chương thơm III Chương IV Cmùi hương V Chương thơm VI Chương IV Cmùi hương VIII Chương IX Chương X Cmùi hương XI Chương XII Cmùi hương XIII Chương XIV Chương thơm XV Cmùi hương XVI Chương XVII Chương XVIII Chương thơm XIX Chương XX Cmùi hương XXI Chương thơm XXII Cmùi hương XXIII Chương XXIV Cmùi hương XXV Chương thơm XXVI Chương XVII

Thằng nhỏ dại ở nhà ngang lên với rá cơm thừa đầy ụ. Nghị Quế bảo mẹ bé Chị Dậu bắt bọn chó con thả sang đầu thềm vị trí này. Tất tả hắn chạy luồn ra, bưng rước rá cơm súc cho mỗi nhỏ một bát. Chị Dậu nói thật, bốn nhỏ chó nhỏ rất nhiều biết ăn cả rồi. Riêng nhỏ chó dòng, chừng như vừa mệt nhọc vừa lo, chỉ nạp năng lượng bé dại nhẻ vài ba miếng lại suy nghĩ.

Bạn đang xem: Chị dậu bán chó

Bằng chiếc dung nhan khía cạnh nhu hòa dễ dãi, Nghị Quế nhìn vào chị Dậu:

- Con chó cái bên ngươi tải nơi đâu thế?

- Bẩm của người mẹ nhỏ tải sinh hoạt Lầu cai đem đến cho con!

- Ừ, tất cả gắng chứ! Chắc là tương tự chó mông trường đoản cú, chứ ở trong nhà quê làm những gì bao gồm máy chó này!

Mụ Nghị niềm nở kể công:

- Bởi thấy không ít người méc rằng công ty nó gồm nhỏ chó chiếc khôn lắm, do đó sáng ngày tôi mới cố kỉnh download mang được. Chứ đọng bỗng dưng không, ai bao gồm rượu cồn rồ mà chuốc đàn chó vừa bắt đầu msống mắt? Thế còn tứ nhỏ chó bé nạm nào?

Nghị Quế lẩm bđộ ẩm gật đầu:

- Ðẹp cả! Bốn bé bốn kiểu: một bé "huyền đề", một con "dấu hổ", một nhỏ "đen tuyền", một con "tứ đọng túc mai hoa". Con nào thì cũng hớt tóc tai, ngắn thêm mặt, mắt xếch lá đề, rất đẹp lắm!

Vừa nói, hắn vừa tung tăng đi vào vào sập. Vẫn chiếc hình dạng ngồi bắt chân giao diện chữ "Ngũ", hắn vít mang xe pháo điếu ống, hút một khá thuốc lào, rồi hắn rung đùi ra cỗ đắc ý:

- Biết vật gì vất vả cái ấy! Ông Phủ Ðăng, ông Nghị Bùi, ông Phán Tiên, với ông cửu Xung bên trên tỉnh, những ông ấy hầu như biết tôi xem chó rành lắm, ông nào cũng khẩn khoản nhờ vào tôi mua hộ. Tôi định bao giờ tư nhỏ chó này tương đối to, thì cho từng fan một bé. Nhưng lại nuối tiếc con chó đẹp nhất tuyền, muốn nhằm nhà nuôi. VÌ giống như chó ấy lợi chủ, nuôi nó vào nhà có tác dụng nạp năng lượng sung túc...

Mụ Nghị ngắt lời bằng tiếng nói nửa thiệt nửa đùa:

- Chả bao gồm của đâu mà lại cho. Ai mong mỏi được kiểu như chó xuất sắc, nên tất cả chi phí phía trên đến tôi, không thì tôi nhằm nuôi ráo!

- Nhà sẽ mười tứ nhỏ chó cả thảy, nuôi làm cái gi nữa? Cơm đâu!

- Tôi nuôi để nó coi nhà. Nuôi chó còn hơn là nuôi đứa ở. Nhà rộng thênh thang cụ này, mười mấy con chó, các gì?

Rồi mụ mỉm cười ròn kkhô hanh khách và chõ vào khía cạnh chị Dậu:

- Cơm chó công ty tao cũng tốn bằng mấy "cơm người" trong phòng mày đấy.

Chị Dậu dường như tủi thân, cúi xuống gạt thì thầm nước mắt, chị lừng khừng nói cố như thế nào.

Mấy bé chó nhỏ thôi nạp năng lượng, kéo nhau quay trở lại địa điểm nhỏ chó dòng, bỏ lỡ cả mấy đụn cơm trắng.

Nghị Quế không đúng thằng bé dại hốt không còn vào rá, đưa đến mẫu Tý. Ra giọng nhân từ ông đại biểu của dân bảo

đứa trẻ con khốn nạn:

- Con bé xíu kia! Cầm lấy rá cơm trắng nạp năng lượng đi, kẻo tầm giá của ttránh. Ăn bốc cũng khá được, không hẳn đũa chén bát.

Xem thêm: 5 Loại Thuốc Làm Mềm Phân - Thuốc Làm Mềm Phân Dulcoease Pink

Nước đôi mắt tan ra nhỏng mưa, dòng Tý rụt rè nhìn rá cơm thừa, không thích chìa tay ra đón.

Ông đại biểu đến dân lầm lầm đường nét mặt:

- Mày ko ăn uống thừa cơm chó cần không?

Bà Nghị nổi cơn tam bành:

- Mẹ mi dạy ngươi nạm đấy chứ? Con tinh ma con! Tại trên đây cùng với bà nhưng mà mày cứ đọng giữ lại chiếc thói khohình ảnh ấy, thì bà dần dần từng dòng xương. Này bà bảo mang đến cơ mà biết: mày ăn uống cơm trắng chó công ty bà cũng không đáng đâu. Con chó công ty bà còn được mấy chục, nhỏ tín đồ như mi, bà chỉ tải tất cả một đồng đấy thôi. Ðừng khoảnh cùng với bà!

Nghị Quế hạch lạc chị Dậu:

- Con chị em khốn nạn! Mày ngồi giương mắt ra đấy, lưỡng lự bảo nhỏ làm thế nào. Hay mi sợ hãi con buộc phải nạp năng lượng cơm chó thì mày xấu hổ?

Bên cạnh đó tmùi hương chị em bị quở trách, cái Tý vội vã đón lấy rá cơm. Rụt rtrần nó bốc một thế cho vào mồm, stress nhai nlỗi trườn nnhị trấu.

Mụ Nghị nghiến răng kèn kẹt và chỉ còn vào phương diện bé bé:

- Bà truyền đời báo danh đến mày, trường đoản cú tiếng mang lại mai, đề xuất nạp năng lượng hết cái rá cơm trắng ấy, rồi new được nạp năng lượng cơm khác!

Chị Dậu chỉ gục đầu vào cột, nức nsinh hoạt khóc thầm. Nghị Quế quát tháo hỏi:

- Thế, nhỏ bà mẹ tê tất cả lấy tiền không? Hay còn tiếc nuối nhỏ nuối tiếc chó?

Chị Dậu cấp chùi nước mắt đứng dậy:

- Bẩm ráng...

Không làm cho chị nói hết, Nghị Quế giục vợ:

- Bà trả chi phí cho nó về đi, để nó ngồi mãi ở đây tôi ko Chịu được!

Cái chuông vào cỗ ván leng keng kêu một hồi đài, mụ Nghị ráng hai chuỗi "chinh" quăng tọt ra thềm:

- Ðấy, chi phí đấy!

Chị Dậu lòm khòm cúi nhặt chi phí, toan tình cởi ra đếm lại. Mụ Nghị sa sả:

- Không ai thèm làm thiếu đồng hồ đeo tay nào! Không bắt buộc đếm chác gì nữa!

Chị Dậu giắt tiền vào lưng, rồi chị sụt sùi bảo cùng với chiếc Tý:

- Thôi bé tại đây hầu hạ hai nuốm, u về nhé!

Cái Tý ôm chầm mang chị em cùng khóc như mưa như gió:

- U đừng về vội! U hãy ngồi trên đây với bé thời điểm nữa.

Nghị Quế đùng đùng vực dậy, giơ cái bàn tay hộ pháp tát mang đến nhỏ nhỏ xíu một chiếc đánh đốp, cùng hắn hét lên nhỏng ông đại tướng vào rạp tuồng:

- Thằng nhỏ tuổi lôi cổ nó xuống nhà bếp tê...

Tức thì cái Tý tức thì đề nghị lìa chị em ra xềnh xệch theo tay cậu hầu cận của ông Dân biểu xuống thềm. Sở phương diện người yêu nhếch người tình nhác ngảnh lại cùng với chiếc miệng mếu xệch, nó nhìn theo mẹ với nói bằng giọng nức nở: