Tập 103

“Hãy nhớ rằng anh là một tín đồ bạn sống động và trung thành với em cùng các nhỏ trường thọ. Tình cảm của anh ý so với em đang mãi mãi lâu dài. Ôi, khẩn khoản Thượng Đế ban phước mang đến em cùng toàn bộ những con.”


Từ Cuộc Đời của Joseph Smith

Trong sự lôi kéo làm vị tiên tri của chính bản thân mình, Joseph Smith cần phải đi trên đây đi kia không hề ít nhằm đáp ứng nhu cầu hồ hết nhu yếu của một tồ chức bành trướng khôn xiết nkhô cứng. Sau lúc ông định rõ Independence, Missouri, là khu vực nhằm tạo ra Si Ôn vào mùa hè năm 1831, Giáo Hội đang cách tân và phát triển gấp rút sinh hoạt đó, cũng như ngơi nghỉ Kirtlvà, Ohio. Từ năm 1831 cho năm 1838, Giáo Hội đã có nhị trung trọng tâm cho những tín hữu, một nơi sống Missouri cùng chỗ tê ở Kirtlvà, vị trí mà Vị Tiên Tri sẽ sinh sống. Trong thời gian này, Vị Tiên Tri đã triển khai một cuộc hành trình gian khổ nhiều năm 1.448 kilômét mang lại Missouri năm lần để coi ngó sự trở nên tân tiến của Giáo Hội làm việc đó.

Bạn đang xem: Tập 103

Vào năm 1833 và một lần nữa vào năm 1837, Joseph Smith mang lại thăm Upper Canada, huấn luyện phúc đáp cùng củng ráng những Trụ sở. Vào năm 1834 cùng năm 1835, ông đi Michigan để thăm viếng những tín hữu Giáo Hội. Trong một thời gian các năm, ông đã tngày tiết giảng hồi âm với tinh chỉnh và điều khiển các các bước của Giáo Hội ngơi nghỉ Springfield, Illinois; Boston và Salem, Massachusetts; Monmouth County, New Jersey; Thủ đô New York City với Albany, New York; Cincinnati, Ohio; Philadelphia, Pennsylvania; Washington, D.C.; và những vị trí khác.

Những cuôc hành trình dài của Vị Tiên Tri sẽ thường mang ông đi xa nhà với gia đình của chính bản thân mình, tương tự như mọi sự ngược đãi nhưng mà ông sẽ những lần ứng phó. phần lớn lần, ông đã bị bắt giữ với cầm tù một bí quyết bất công, cùng ông là nàn nhân của hằng chục vụ khiếu nại vô địa thế căn cứ. lấy ví dụ như vào trong ngày 27 mon Báy năm 1837, Vị Tiên Tri với vài ba vị chỉ đạo khác vào Giáo Hội sẽ tách Kirtl& đề đi thăm Các Thánh Hữu nghỉ ngơi Canadomain authority. Khi chúng ta đi mang lại Painesville, Ohio, thì chúng ta bị “nhốt suốt ngày vì các vụ khiếu nại đầy ác trung tâm cùng không chứng cớ.” Vì bọn họ ko sinh sống xa Kirtland, phải họ bước đầu đi về công ty để nghi ngơi và rồi ban đầu cuộc hành trình lại vào trong ngày ngày sau. Vị Tiên Tri viết: “Khoáng xế chiều, tôi leo vào loại xe cộ ngựa của chính mình nhằm trở về nhà sinh hoạt Kirtlvà, vào lúc này, người cánh liền kề trưởng nháy vào xe ngựa, chụp đem dây cương của mình, cùng tống đạt một trát đòi không giống đến tôi.”1

hầu hết lần vắng mặt sinh sống nhà của Vị Tiên Tri là một trong những thách thức gay go cho ông với mang lại gia đình ông. Những lá tlỗi của ông gửi đến Emma bật mí nỗi đơn độc cơ mà ông đang trái qua cùng niềm ước mơ của ông đối với bà với con cái của họ. Ông liên tục viết về tình thương tmùi hương to con của mình đối với gia đình cùng đức tin của chính mình nơi Thượng Đế. Ông cũng đưa ra lời trấn an đầy khích lệ mang lại mái ấm gia đình ông, bằng phương pháp thanh minh sự sáng sủa so với sau này mặc dù rằng đa số nghịch cánh mà họ sẽ đối phó.

Vào ngày một mon Tư năm 1832, Vị Tiên Tri rời đơn vị để thực hiện một cuộc hành trình dài trang bị nhị đi Missouri, chỉ một tuần lễ sau khoản thời gian ông bị tlạnh lẽo vật liệu nhựa đường cùng rắc lông gia cố lên trên người bởi vì một chỗ đông người láo tạp và chỉ nhị ngày sau khoản thời gian đứa con trai nuôi của ông qua đời. Chắc chắn là lòng ông nặng trĩu nỗi u ảm đạm với băn khoăn lo lắng cho những người bà xã của ông là Emma, với mang đến người con khác biệt còn sinh sống của ông là Julia. Trong Lúc ông trở về đơn vị vào thời điểm tháng tiếp đến, lạnh lòng gặp mặt lại gia đình mình, thì ông bị giam cầm trong mấy tuần sinh hoạt Greenville, Indiamãng cầu. Giám Trợ Newel K. Whitney, một giữa những tín đồ các bạn du hành cùng với Vị Tiên Tri, bị tmùi hương nặng ở chân trong một tai nạn đáng tiếc xe cộ ngựa con đường với phải phái tịnh dưỡng trước khi ông hoàn toàn có thể đi tiếp. Trong thời gian này, Vị Tiên Tri bị đầu độc vào một giải pháp làm sao kia, khiến ông nôn ói hết sức dữ dội mang đến nỗi ông bị trơ khấc quai hàm. Ông đi mang lại Giám Trợ Whitney, là bạn mặc dù vấn còn nằm liệt nệm, đã ban mang lại Vị Tiên Tri một phước lành của chức tứ tế. Vị Tiên Tri lập tức được chữa trị lành.

Ngay sau thời điểm kinh nghiệm tay nghề này, Vị Tiên Tri viết phần đa sản phẩm chữ này đến vợ mình: “Anh Martin đang đi đến chỗ đây với đem về tin vui rằng gia đình của các anh được an ninh lúc anh ấy tách khu vực kia, điều đó vẫn làm nức lòng và làm cho mừng húm ý thức của các anh. Các anh cám tạ Cha Thiên Thượng về lòng nhân hậu của Ngài so với những anh cùng đối với tất cả những người dân còn nghỉ ngơi lại với em. … Tình huống của anh ý thì thiệt là giận dữ, tuy nhiên anh vẫn nỗ lực sử dụng rộng rãi, Chúa vẫn phú góp anh. … Anh siêu mong muốn thấy bé bỏng Julia với một đợt tiếp nhữa bế nó ngồi vào trong lòng cùng truyện trò cùng với em. … Anh viết thỏng này cùng với tứ giải pháp là ông xã của em. Chúa ban phước mang lại em, ban sự bình yên cho em, xin giã biệt cho đến Khi anh trngơi nghỉ về.”2

Những Lời Giáng Dạy của Joseph Smith

Những fan vào gia đình cầu nguyện, yên ủi và củng vậy cho nhau.

Xem thêm: Cách Tìm X Trên Máy Tính Casio Fx 570Vn Plus Chi Tiết Từ A, Hướng Dẫn Tìm X Trên Máy Tính Casio Fx

Tlỗi gửi mang lại Emma Smith vào trong ngày 13 tháng Mười năm 1832, từ bỏ Thủ đô New York City, New York: “Hôm nay, anh đã đi được ngang qua Quanh Vùng lộng đem tốt nhất của đô thị New York. Những tòa bên thiệt lớn lao với xuất xắc đẹp, cùng có tác dụng không thể tinh được khách hàng qua mặt đường.… Sau Khi nhìn ngắm toàn bộ phần lớn thứ nhưng anh đang gồm ước ao ước để nhìn nhìn, anh quay trở về phòng mình để suy ngấm và mang lại tâm tư anh được lắng đọng; và kìa, rất nhiều ý nghĩ hướng tới bên, về Emma và Julia, lướt nhanh vào trung ương trí anh giống như một cơn bạn hữu kéo cho cùng anh vẫn ước muốn trong một giây khắc để được nghỉ ngơi bên em cùng nhỏ. Lòng anh ngập cả toàn bộ đông đảo cảm xúc dịu dàng êm ả của một bạn cha và một fan ông chồng, cùng nếu anh rất có thể ở mặt em thì anh sẽ nói mang lại em biết những điều. …

“Anh Cảm Xúc nlỗi thể anh ước ao nói một điều gì cùng với em để yên ủi em trong thử thách cá biệt cùng nỗi khổ sở bây giờ của em . Anh hy vọng rằng Thượng Đế vẫn ban cho em sức khỏe để em không xẩy ra ngất xỉu. Anh nguyện cầu Thượng Đế vẫn xoa dịu lòng của rất nhiều bạn phổ biến qubạn bè nhằm họ thong dong với em với cất đi nhiệm vụ khỏi song vai em càng các càng xuất sắc cùng ko làm cho em khồ nước slàm việc. Anh cảm giác lo ngại mang lại em, vày anh biết triệu chứng của em cùng rằng những người dân không giống thì không biết, tuy nhiên em cần phải tự an ủi mình do biết rằng Thượng Đế là bạn của em trên thiên thượng và rằng em giành được một người các bạn sống động cùng đang sống trên trần gian, là chồng của em.”3

Thư gửi mang lại Emma Smith ngày 12 tháng Mười Một năm 1838, từ bỏ Richmond, Missouri, nơi nhưng mà ông bị giam giữ: “Anh đã nhận được thư em mà anh đang đọc đi đọc lại nhiều lần; thiệt là một trong những điều hoàn hảo nhất. Ôi Thượng Đế, xin nhậm lời nhằm nhỏ rất có thể giành được sệt ân chạm mặt lại gia đình yêu quý của nhỏ một đợt tiếp nhữa trong niềm vui hưởng trọn các phước lành của sự tự do thoải mái với cuộc sống thường ngày giao tê. Việc ôm chặt những người dân gia đình vào lòng mình cùng hôn lên đôi má yêu kiều của mình đang khiến cho chổ chính giữa hồn anh tràn đầy sự hàm ơn cần yếu tá được. Xin em hãy nói cho các nhỏ biết là anh còn sinh sống cùng hãy có niềm tin rằng chằng bao lâu nữa anh sẽ đến và chạm mặt các nhỏ. Em hãy rất là an ủi trọng điểm hồn của những nhỏ, cùng nỗ lực từ bỏ an ủi bản thân nhé. …

“Tái cây viết. Em cố gắng viết thư càng liên tiếp càng tốt, cùng nếu rất có thể, hãy mang đến thăm anh, cùng sở hữu các con mang đến ví như hoàn toàn có thể. Hãy hành động theo cám nghĩ về với óc xét đoán thù tốt nhất của em, và nỗ lực được an ủi, giả dụ có thể, cùng anh có niềm tin rằng vớ cá vẫn dành được kết quá tốt nhất có thể.”4

Thỏng gửi mang lại Emma Smith ngày 4 tháng Tư năm 1839, tự nhà pha nghỉ ngơi Liberty, Missouri: “Emma yêu mến của anh ý, anh ko xong nghĩ mang lại em và các nhỏ.… Anh muốn thấy bé bỏng Frederichồng, Joseph, Julia, cùng Alexander, Johanmãng cầu , cùng con Major . Riêng về phần em, trường hợp em hy vọng biết anh muốn gặp gỡ em biết từng nào, thì em hãy Để ý đến coi em muốn chạm mặt anh biết từng nào, với từ bản thân xét đoán thù. Anh đã vui phấn chấn đi từ đây mang lại em mặc dù bởi chân khu đất và đầu trằn và nửa trằn truồng giúp thấy em với cho rằng kia là 1 trong nụ cười lớn lao, và sẽ không khi nào cho rằng chuyến du ngoạn đó là hóc búa. … Anh dũng cám chịu đựng đựng tất cá sự áp bức của chính mình, và những người dân sẽ sinh sống cùng với anh cũng thế. Chưa một ai trong số các anh nghiêng ngả cá.”5

Thư gửi mang đến Emma Smith ngày 20 tháng Giêng năm 1840, trường đoản cú Hạt Chester, Pennsylvania: “Anh cám thấy khôn xiết rét lòng giúp xem em một lần tiếp nữa thôi trên trần gian này. Anh gồm cám tưởng nlỗi anh đã xa em một thời gian rất rất lâu, tuy nhiên với sự giúp sức của Chúa, chằng bao thọ nữa họ sẽ được đoàn viên. … Lòng anh ko ngớt tràn trề lo ngại cho tới Lúc anh về bên. Anh nguyện cầu lên Thượng Đế xin giữ lại gìn tất cá cho đến Lúc anh về đơn vị. Emma mếm mộ của anh, lòng anh chi suy nghĩ đến em với những bé nhỏ dại. Anh mong mỏi em cũng ghi nhớ anh. Hãy nói mang lại vớ cá các con biết là anh yêu thương bọn chúng và sẽ về công ty tức thì lúc nào anh hoàn toàn có thể về được. Anh yêu em tha thiết, ck của em.”6

Trách nhiệm đào tạo các con cái của chúng ta luôn luôn ngơi nghỉ vổi bọn họ.

Thỏng gửi mang lại Emma Smith ngày 12 tháng Mười Một năm 1838, từ Richmond, Missouri, địa điểm nhưng mà ông bị giam giữ: “Em hãy nói mang lại bé xíu Joseph biết rằng nó phái là một trong đứa bé xíu ngoan; Cha yêu tmùi hương nó với 1 tình thân tmùi hương hoàn toản. Nó là đứa con lớn nhất cùng ko được gia công nhức mọi đứa khác nhỏ rộng nó, nhưng nó bắt buộc an ủi bọn chúng. Hãy nói với bé Frederichồng rằng Cha nồng nhiệt yêu thương tmùi hương nó; nó là 1 đứa bé bỏng đáng yêu và dễ thương. Julia là 1 trong đứa bé xíu gái yêu kiều. Anh cũng thương thơm nó không hề ít. Nó là 1 trong những đứa bé nhỏ có tương đối nhiều triển vọng. Em hãy nói cùng với nó là Cha mong muốn nó lưu giữ mang đến Cha và luôn vẫn là một đứa nhỏ xíu ngoan. Nói cùng với tất cả phần lớn người con còn sót lại rằng anh nghĩ cho chúng với cầu nguyện mang lại tất cả chúng. … Bé Alexander luôn luôn luôn sống trong thâm tâm trí anh. Ôi Emma yêu dấu của anh ý, anh mong muốn em nên hãy nhớ là anh là một người các bạn chân thật và trung thành cùng với em với những con trường tồn. Tình cảm của anh ấy đối với em vẫn tồn tại vĩnh viễn. Ôi, cầu xin Thượng Đế ban phước đến em với toàn bộ những nhỏ. A Men. Anh là ông xã của em với anh đang bị kìm hãm và khôn xiết gian truân.”7

Tlỗi gửi mang lại Emma Smith ngày 4 tháng Tư năm 1839, tự nhà đá ngơi nghỉ Liberty, Missouri: “Anh mong em chớ để cho những đứa tthấp kia quên anh. Hãy nói cho chúng biết là Cha yêu thương thương thơm chúng với cùng 1 tình yêu thương toàn diện, và anh sẽ làm cho rất là mình nhằm trốn ngoài đám đông lếu tạp để cho với bọn chúng. Em bắt buộc hết sức giảng dạy để bọn chúng đạt được ý suy nghĩ xuất sắc. Hãy dịu dàng êm ả cùng khoan thai cùng với chúng; đừng nổi cáu cùng với chúng mà lại yêu cầu lắng tai về phần nhiều ước ước ao của chúng. Hãy nói cùng với bọn chúng rằng Cha nói là chúng nên là các đứa tthấp ngoan và vâng lời mẹ của bọn chúng. Emma mếm mộ của anh ý, có một trách nát nhiệm lớn tưởng bên trên vai em trong Việc tự giữ bản thân vào danh dự cùng tỉnh bơ trước phương diện những nhỏ với đào tạo bọn chúng mọi điều đúng, nhằm uốn nắn nắn ý nghĩ về non nớt của chúng ngõ hầu bọn chúng bắt đầu bên trên hầu hết tuyến phố đúng cùng không biến thành lây lan xấu lúc còn ttốt bởi vì phần nhiều tấm gương hoài nghi kính.8

Tlỗi gửi cho Emma Smith ngày 9 mon Mười Một năm, 1839, từ bỏ Springfield, Illinois: “Lòng anh sẽ đầy lo ngại về em với những bé cho đến lúc anh nghe tin tự em và độc nhất là bé xíu Frederichồng. Thật là cực khổ lúc vứt nó đi trong khi nó căn bệnh. Anh mong muốn rằng em đã canh gác mấy đứa con còn nhỏ tuổi đần độn kia theo một giải pháp ham mê hợp với một người chị em với một thánh hữu với nỗ lực trau xanh dồi tâm trí của bọn chúng và bọn chúng phát âm và tráng lệ. Đừng nhằm chúng ra phía bên ngoài rồi bị lạnh, và em nỗ lực nghỉ ngơi càng các càng giỏi. Sẽ là 1 trong thời hạn dài với đơn độc trong khi anh vắng tanh mặt. … Hãy kiên nhẫn cho đến lúc anh về, với làm cho hết kĩ năng của em. Anh quan yếu viết điều anh muốn nhưng mà em hãy tin anh, cảm tình của anh ý là thâm thúy độc nhất đối với em với các con.”9

Thượng Đế là các bạn cùa họ, và chúng ta có thể tin tưởng Ngài trong lúc mình chạm chán nghịch cánh.

Tlỗi gửi mang lại Emma Smith ngày 6 mon Sáu năm 1832, tự Greenville, Indiana: “Đa số từng ngày, anh hầu như mang lại thăm một vùng rừng núi nhỏ tuổi làm việc phía đằng sau thị xã, vị trí nhưng anh rất có thể làm việc không tính trung bình nhìn của bất cứ fan nào và tỏ bày tất cá số đông cám suy nghĩ của lòng anh trong sự suy bốn và nguyện cầu. Anh đã ghi nhớ lại tất cá đông đảo thời hạn vẫn qua vào đời bản thân với anh đang phiền lành muộn cùng khóc vì bi thảm cho sự dại dột của anh ý khi làm cho kẻ nghịch thù của anh ý bao gồm rất nhiều quyền lực đối với anh như nó đã có lần có lúc trước. Nhưng Thượng Đế đầy lòng thương thơm xót cùng đang tha trang bị cho các tội ác của anh ấy, và anh vui lòng lúc Ngài gửi cho Đấng An Ủi Khi không ít người dân sẽ tin cẩn với hạ mình trước khía cạnh Ngài. …

“Anh vẫn cố gắng bằng lòng với số mệnh của bản thân mình, bởi biết rằng Thượng Đế là các bạn của anh. Anh đang tìm được niềm yên ủi nơi Ngài. Anh đang phó mạng mình vào tay Ngài. Anh vẫn chuẩn bị sẵn sàng nhằm đi Khi Ngài goi. Anh mong muốn được sống cùng với Đấng Ky Tô. Anh không quý mạng sinh sống của bản thân mình để triển khai theo ý muốn của Ngài.”10

Thỏng gửi mang đến Emma Smith ngày 4 mon Sáu năm 1834, từ bờ Sông Mississippi ngơi nghỉ miền tây Illinois; Tiên Tri Joseph đang đi cùng với Trại Si Ôn: “Thỉnh thoảng đông đảo ý suy nghĩ của các anh vẫn lây lất với nỗi khiếp sợ quan trọng nói ra được về vk bé của mình—những thân quyến của những anh trong xác giết mổ xung khắc sâu trong lòng các anh—cùng cũng tương tự những đồng đội và bạn bè của các anh. … Hãy nói với Cha Smith cùng vớ cá gia đình cùng anh Oliver và để được yên ủi với đợi mong chiếc ngày nhưng mà những việc xét xử với nỗi gieo neo của cuộc sống thường ngày này vẫn xong xuôi, cùng họ các vui hưởng phần lớn kết quá của sự việc lao nhọc của chính bản thân mình nếu như bọn họ vấn trung tín cho đến thuộc, là vấn đề mà anh nguyện cầu có thể là căn số niềm hạnh phúc của vớ cá chúng ta.”11

Tlỗi gửi cho Emma Smith ngày 4 mon Mười Một năm 1838, tự Independence, Missouri, địa điểm mà lại ông bị giam giữ: “Người bạn đời thân quí cùng yêu dấu của lòng anh trong nỗi cực khổ và khổ sở, anh mong muốn tin đến em biết là anh vấn mạnh khỏe với rằng tất cá những anh số đông vui lòng mừng cuống về số phận của chính bản thân mình.… Anh gồm mối lo lắng về em với các nhỏ thương mến của anh ấy. Lòng anh bi tráng cùng cám thấy thương thơm xót cho các anh bà mẹ tín hữu với những người dân bị làm thịt chết trong những dân củaThượng Đế. … Điều nhưng mà Thượng Đế hoàn toàn có thể khiến cho họ thì anh lần chần, tuy thế anh luôn luôn hy vọng điều tốt nhất vào mọi hoàn cảnh. Dù anh có chết đi nữa thì anh vẫn tin tưởng vị trí Thượng Đế. Anh đắn đo số đông hành vi hung ác như thế nào cơ mà đám đông lếu tạp hoàn toàn có thể làm nhưng anh chỉ ra rằng sẽ tương đối nhỏ dại hoặc dữ dội. Ôi, cầu xin Thượng Đế tất cả lòng tmùi hương xót so với chúng ta. … Thượng Đế vẫn lưu lại một vài chúng ta cho đến hiện thời thì có lẽ Ngài sẽ còn có lòng thương thơm xót tới cả độ như thế nào kia đối với bọn họ. …

“Anh quan yếu chắc chắn biết được rất nhiều về yếu tố hoàn cảnh của anh ấy, với anh chỉ rất có thể cầu nguyện sẽ được giải bay cho tới lúc Việc đó được ban cho và anh đang nhận chịu những điều Khi bọn chúng đến cùng với lòng kiên trì và sự kiêu dũng Chịu đựng đựng. Anh hy vọng rằng em đã trung tín và trung thành với đa số sự tin cẩn. Anh cấp thiết viết những vào yếu tố hoàn cảnh của chính bản thân mình. Hãy thi hành gần như Việc theo nlỗi yếu tố hoàn cảnh và yêu cầu của em đòi hỏi. Cầu xin Thượng Đế ban mang đến em sự khôn ngoan, cẩn trọng và tỉnh bơ cơ mà anh bao gồm đều nguyên nhân nhằm có niềm tin rằng em sẽ sở hữu.

Xem thêm: Bot Protection - Mua Bán Đất Thành Phố Cẩm Phả Giá Rẻ T5/2021

“Mấy người con bé dại chính là vấn để luôn luôn luôn cân nhắc của anh. Hãy nói cho chúng biết rằng thân phụ của bọn chúng vẫn còn sống. Thượng Đế sẽ cho phụ vương bọn chúng có thể thấy bọn chúng lại. Ôi Emma, … chớ bỏ anh cũng như lẽ thật, nhưng mà hãy lưu giữ anh nhé; giả dụ anh không gặp mặt lại em trong cuộc sống này, thì van xin Thượng Đế cho bạn cũng có thể gặp nhau sinh sống bên trên thiên thượng. Anh quan trọng giãi bày số đông cảm nghĩ của mình; lòng anh đau đớn. Tạm biệt Emma hiền đức với yêu mến của anh. Anh ở trong về em tồn tại, bạn ông xã cùng fan bạn chân thực của em.”12

Thỏng gửi mang lại Emma Smith ngày 21 tháng Ba năm 1839, từ nhà đá ngơi nghỉ Liberty, Missouri: “Emma thương mến của anh ý, anh biết rất rõ ràng phần nhiều nỗi vất vả của em và cảm thông với em. Nêu Thượng Đế lưu lại mạng sinh sống của anh ý một đợt nữa để sở hữu được đặc ân quan tâm cho em, thì anh sẽ làm giảm vơi nỗi lo lắng và cố gắng của em nhằm an ủi chổ chính giữa hồn của em. Anh ý muốn em tận tình âu yếm mái ấm gia đình. Anh tin rằng em đang làm hết sức bản thân. Anh Cảm Xúc bi ai bởi vì Frederichồng bệnh tật, tuy thế anh tin rằng nó sẽ tiến hành khỏe lại và rằng em và những bé phần đông khỏe khoắn. Anh mong mỏi em cố gắng để dành ra thời giờ nhằm viết đến anh một bức thỏng lâu năm cùng đến anh biết tất cả hồ hết gì cơ mà em có thể viết được với ngay cả Việc con Major còn sinh sống cùng điều mà lại mấy người con nhỏ tuổi đó nói khi treo cồ của em. … Hãy nói cho chúng biết là anh đang nghỉ ngơi vào phạm nhân nhằm mạng sinh sống của chúng hoàn toàn có thể được cứu. …

“Thượng Đe tinh chỉnh và điều khiển vạn vật dụng theo nlỗi lời khuim dạy của ý mong muốn của Ngài. Sự tin cẩn của anh là nơi Ngài. Sự cứu vớt rỗi của linh hồn em là trung bình quan trọng đặc biệt hàng đầu so với anh bởi vì anh biết chắc hẳn rằng về đa số vấn đề mãi sau. Neu Chúa có trì hoãn thì điều đó cũng không quan trọng đối với anh. Anh cần phải lo lắng đến linh hồn mình, tức là điều anh có dự định để triển khai. Anh mong muốn em cũng làm cho điều đó. Anh thuộc về em mãi sau.”13

Thỏng gửi mang đến Emma Smith ngày 16 mon Tám năm 1842, sát Nauvoo, Illinois; Tiên Tri Joseph đã trốn tách các kẻ thù của mình: “Anh tự có thể chấp nhận được để mang ra lời cám ơn thực tâm so với em về hai lần em đến thăm anh trong hoàn cảnh hầu hết bị lưu lại đày của anh ấy. Lời nói bắt buộc nào bộc bạch tận tình hàm ơn của anh, về tình chúng ta nồng thắm và thực tâm mà em vẫn cho biết thêm vị trí đều điều này so với anh. Thời gian vẫn trôi qua, kể từ khi em rời xa anh, với cho tới hiện giờ rất dễ chịu; tâm trí của anh ý cam chịu trọn vẹn cùng với số phận của anh, hãy khiến cho điều gì xẩy ra thì cđọng xẩy ra. …

“Hãy nói mang đến mấy người con biết là cho tới hiện thời phần lớn điều phần lớn tốt đẹp nhất cùng với phụ vương của chúng; cùng rằng phụ vương của chúng vấn luôn luôn nguyện cầu khan thiết lên Thượng Đế Toàn Năng về việc an ninh của bản thân, của em và của chúng. Hãy nói với Mẹ Smith rằng đông đảo điều rồi sẽ xuất sắc đẹp nhất với nam nhi của bà, mặc dầu sinh sống tốt chết; vị Chúa Thượng Đế vẫn phán điều đó. Hãy nói đến Mẹ Smith biết rằng anh luôn ghi nhớ bà cũng giống như Lucy , cùng phần nhiều fan khác. Chắc hằn họ gần như nức lòng. … Người ck của em đã vôi vã, tín đồ ck thân mến của em cho tới chết, xuyên suốt thời vĩnh cửu; lâu dài.”14

Đế Nghị Học Tập và Giảng Dạy

Hày Để ý đến đều ý kiến này Khi những anh mẹ học chương này hoặc Khi những anh chị em chuẩn bị giáng dạy. Để tất cả thêm sự hỗ trợ, xin xem những trang vii-xiii.

Vắn tắt ôn lại chương thơm này, suy xét những cảm xúc của Joseph Smith đối với Emma với con cái của họ. Tấm gương của ông huấn luyện điều gì về kiểu cách bọn họ rất cần được nói và hành động vào mái ấm gia đình mình? Chúng ta hoàn toàn có thể học tập được điều gì từ bỏ các nỗ lực cố gắng của Joseph cùng Emma Smith để viết thỏng lẫn nhau với gặp nhau? Có một đôi nét nào mà lại các anh chị em đà có tác dụng để cho người trong gia đình thấy rằng các anh mẹ yêu thương tmùi hương họ?

Tiên Tri Joseph nói cùng với Emma rằng ông là “một fan chúng ta chân thực cùng trung thành với chủ với cùng những bé mài mài,” và ông cám ơn bà về “tình chúng ta nồng nàn với chân thành” của bà (những trang 260, 264). Những bạn ông xã và những người vợ rất có thể làm những gì để nuôi chăm sóc tình chúng ta của họ?

Trong những bức tlỗi của chính mình, Joseph Smith đã cho biết sự tin yêu khu vực Emma, bằng cách tỏ bày sự tin yêu rằng bà vẫn lựa chọn đa số ra quyết định tốt và có tác dụng rất là bản thân nhằm âu yếm gia đình (trang 263). Những biểu lô sự tin tưởng như vậy rất có thể ảnh hưởng cho mối quan hệ thân vk ông xã như vậy nào?

Hãy phát âm sứ đọng điệp của Tiên Tri Joseph gửi mang lại con cái của ông trong khúc cuối sống trang 264. Điều này vẫn có thể giúp cho con cái của ông mừng đón tin này như vậy nào? Trong thời điểm thách thức, bố mẹ có thể làm gì để cho con cháu thấy rằng bọn họ tất cả đức tin nơi Thượng Đế?

Ôn lại phần nhiều bộc lộ về việc tin cẩn nơi Thượng Đế ở các trang 262-265. Hãy nhắc ra vài ba giải pháp biểu thị này mà lại đặc biệt có tác dụng cảm động lòng của những anh chị em. Các anh người mẹ có thể áp dụng hồ hết lẽ thật này trong cuộc sống thường ngày của bản thân như thế nào?


Chuyên mục: Blogs